An Giang: Bé trai 8 tuổi trút hơi thở cuối sau 5 năm vật vã vì bị hàng xóm chích kim tiêm vào chân

Bị hàng xóm chích kim có HIV vào đùi, cậu bé 3 tuổi đã sống một quãng đời bệnh tật khốn khổ trước khi từ giã cuộc đời. Mong rằng các bậc phụ huynh sẽ để ý nhiều hơn tới con cái, mỗi ngày hãy dành thêm 1 khoảng thời gian trò chuyện để hiểu con hơn. Đồng thời, khi thấy con có những biểu hiện bệnh lạ suốt thời gian dài, đừng tùy tiện chữa bệnh theo ý muốn mà hãy đến viện để được bác sĩ thăm khám, theo dõi. Đừng chủ quan để rồi dẫn đến những kết cục đáng tiếc! 

7e4c767c8df766abb1aff73ddee3e552.jpg

Ảnh minh họa: Internet

Nhớ lại thời điểm T. khoảng ba tuổi, bà Đ chia sẻ với Infonet, có lần bé chạy về méc bị anh hàng xóm tên V. (lúc đó hai mươi mấy tuổi, nghe đồn nhiễm HIV) chích kim vào người. Bà Đ. thuật lại lời T., do chạy chơi ở xóm, bị đạp sình, T. đến lu nước bên hông nhà V. để rửa chân tay và nghịch phá. V. mắng chửi.

Tức giận khi nghe bé T. trêu chọc “V. si đa” , V. đã chạy ra đè T. xuống và chích. Về nhà mách bà, T. còn lấy một cây nhỏ thay cây kim kẹp vào đùi để mô tả hành động của V. Ngoài V. và bé T., không có ai khác trực tiếp chứng kiến sự việc.

Do hiểu biết hạn chế và chủ quan, bà Đ. đã không đem cháu đi xét nghiệm ngay, cũng không kiện tụng gì. Bà nghĩ đơn giản V. chỉ hù dọa chứ nỡ nào dùng kim tiêm của mình chích vào người cậu bé mới ba tuổi.

166defbb6341875091678e4742ca4a55.jpg

Hình ảnh bé trai những ngày cuối đời – Ảnh: Infonet

Theo thời gian, câu chuyện trôi vào quên lãng. Ngay cả về sau, V. đi tù vì một tội danh liên quan đến ma túy và đã mất cách đây ba năm khi tuổi đời chỉ khoảng 30, nhưng bà Đ. vẫn không đặt nghi vấn với tình trạng sức khỏe ngày một suy kiệt của cháu mình. Do ít thông tin về căn bệnh này, bà Đ. bỏ qua những triệu chứng báo động của T.

“Cứ cháu sốt thì tui mua thuốc sốt cho nó uống. Nó bị nổi ghẻ, sợ nó bị ban, tui chở đi khám, hốt thuốc nam. Miệng nó bị nổi đẹn, ai chỉ cây cỏ gì thì tui kiếm giã cho nó ngậm. Bị tiêu chảy, tui kiếm thuốc cầm lại. Có đợt, người T. ốm nhom mà bụng bự quá, tui tưởng xơ gan. Cháu thường đòi ăn ghẹ, sò và nhiều đồ bổ, nhưng không hiểu sao càng ăn càng sụt ký, chỉ còn 15kg, 12kg rồi khoảng 9kg (lúc mất). 

Mấy khi bán vé số được nhiều, có tiền mua món ăn T. thích nhất, nó cũng không nuốt nổi vì đau miệng và mệt. Tui cũng nhiều lần dẫn cháu đi khám ở bệnh viện địa phương, nhưng bác sĩ cho thử máu, siêu âm vẫn không phát hiện nhiễm HIV. Nếu tui nhớ và kể vụ T. bị chích kim có dính máu HIV chắc bác sĩ sẽ tìm ra nguyên nhân nhanh hơn” – bà Đ. sụt sùi bên di ảnh của cháu.

0b4abc1cc64d3235e580e4bdf9429a60.jpg

Ảnh minh họa: Internet

Đầu mùa dịch bệnh COVID-19, được cứu trợ 10kg gạo, bà Đ. bán lấy tiền đổ xăng chở T. đến An Giang hốt thuốc nam cho cháu uống, vẫn không khá lên. Với sự giúp đỡ của nhiều nhà hảo tâm, T. được nhập viện tuyến huyện rồi tuyến tỉnh, và chẩn đoán hội chứng sốc nhiễm độc, viêm phổi, bệnh HIV dẫn đến nhiễm trùng khác – tiên lượng nặng.

Chuyển lên Bệnh viện Sản – Nhi An Giang với hy vọng nhận một kết quả khác, nhưng may mắn đã không xảy ra, bà Đ. bàng hoàng, ngất xỉu. Do bệnh đã đến thời kỳ cuối, bé T. qua đời giữa tháng 5/2020.

Kiếp đời tám năm, T. chưa có một ngày vui vẻ, bình an, đủ đầy. Chị Ngọc Sương (một mạnh thường quân giúp đỡ viện phí cho gia đình) không cầm được nước mắt khi T. trong những ngày thập tử nhất sinh trên giường bệnh vẫn hồ hởi với những món đồ chơi của chị đem tới, và mếu máo đòi lại khi anh trai mượn.

Cha mẹ chia tay, để lại T. và anh trai (sinh năm 2010) cho bà ngoại nuôi bằng nghề làm mướn, bán hàng rong. Lớn lên, hai anh em cùng bà bán vé số. Mất hết giấy tờ và có thời gian phải theo bà ngoại tha phương mưu sinh, hai anh em T. chưa từng được đến trường dù rất ham học. Mới đây, địa phương đã làm lại giấy tờ cho hai anh em, không ngờ mới có giấy khai sinh thì đã phải làm giấy khai tử cho T. Con tuy chưa đi học nhưng thông minh, tính toán giỏi.

49731a002ac92ebafc8b9fef80d66df3.jpg

Ảnh chụp màn hình Infonet

Đặc biệt, anh em T. nghèo khó, thiếu thốn nhưng không tham lam. Bà Đ nghẹn ngào nhờ lại lời thủ thỉ lúc T. còn sống: “Ngoại ơi! Nữa lớn con không lấy vợ đâu. Con nuôi ngoại hà. Có vợ mà mình đem tiền về ít thì vợ mặt lớn mặt nhỏ, con sợ không còn tiền để đưa cho ngoại”.

Bà nhắn gửi với tất cả phụ huynh: “Tui không biết làm sao để cháu tui sống lại. Tui vô cùng hối hận vì không kịp cứu nó. Phải chi tui quan tâm, tìm hiểu nhiều hơn sau sự cố lây nhiễm HIV thì đâu có ngày này…”.